"Có một con đường mang tên là tình yêu......"
Mở đầu bài hát ma ta ngỡ như đang bước vào một câu chuyện cổ tích.
Phía trước ta khung trời mây bạc...
Phía trước ta một thiên đường hạnh Phúc
Phía trước ta nơi tràn ngập hoa hồng và ánh nắng của buổi sớm mai.....
Và phía trước ta một happy ending...như mọi hết thúc có hậu khác mà bà và mẹ thường kể "Kể từ đó họ sống vui vẻ bên nhau mãi mãi......."
Câu chuỵện bắt đầu :
Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi.. có một chàng hoàng tử mang tên là CÔ ĐƠN. Chàng sống trong nhung lụa, trong một lâu đài nguy nga tráng lệ. Xung quanh chàng là những bá tước tiểu thư cao sang ngọc ngà.....Nhưng dù chàng giàu có đến bao nhiêu cái tên cô đơn kia vẫn theo đuổi chàng ..chẳng châu báu nào đủ để lấp đầy sự trống trải trong lòng chàng.Chẳng ai trong số những người sang trọng kia nhìn thấy nước mắt sau nụ cười gượng gạo kia...
" Khi tôi bước một mình
Đếm những nỗi cô đơn
Đếm trong từng làn gió thoảng... đếm trong từng hạt mưa bay.."
Ngày lại ngày chỉ có chiếc bóng hiu quạnh ấy bước đi lẻ loi...
"Đến đây từng tia nắng sớm mai ... đến khi ngàn ánh sao rơi trong bóng đêm..."
Một ngày ấm áp, tiếng chim rộn rã gọi nàng xuân..Con tim cất tiếng yêu khi bắt gặp mái tóc ấy, môi cười ấy:
"Có một con đường... mang tên là tình yêu...
Một ngày khi em đến... sánh bước đi cùng tôi...
Có nắng ấm giữa mùa đông... có tiếng hát trong con tim cô đơn bấy lâu..."
Và chàng hoàng tử gặp công chúa.. Một tâm hồn chàng đã đợi...
Thế nhưng cuộc sống này vốn chẳng bao giờ là câu chuyện cổ tích nhuốm màu hồng những ước mơ...
"Nào ngờ đâu duyên số... em đi với tôi một đoạn thôi...
Bóng em xa khuất dần... giấu nước mắt nghe cô đơn em quay về...
Và giờ đây thêm nỗi nhớ em... quắt quay đêm đêm..."
Ta bỗng nhớ đến bài toán tình yêu ta vu vơ viết khi học thuộc từ mới tiếng anh.
Khi em đến bên ta...ghép một nửa trái tim em vào một nửa trái tim ta thành một trái tim hoàn hảo.
Để rồi khi em ra đi trái tim ấy dùng phép chia để thành hàng ngàn giọt nước mắt....
Tiếng piano dồn dập như những đợt sóng ngầm bất ngờ với hai từ duyên số...
"Và giờ tôi không muốn... đi tiếp con đường kia...
Ngày em xa tôi giấc mơ kia đã tan rồi..."
Còn lại gì ngoài những ký ức đẹp đẽ lại ùa về trong đêm để ta vơi bớt nỗi nhớ em quắt quay :
"Chỉ có thể yêu em thôi... tình này trao đến em rồi...
Và từng đêm tôi vẫn mơ về... ở đoạn cuối con đường có em.........."
Trước mắt ta.. Đâu là ngôi nhà nhỏ màu trắng mà "tôi vẫn mơ về... ở đoạn cuối con đường có em" ???
Kết thúc bài hát nhưng lại bắt đầu ra trong ta một vết thương nhức nhối
"Có một con đường... mang tên là tình yêu...
Khi tôi bước một mình... đếm những nỗi cô đơn...
Đếm trong từng làn gió thoảng... đếm trong từng hạt mưa bay..
Đến đây từng tia nắng sớm mai ... đến khi ngàn ánh sao rơi trong bóng đêm trên bầu trời......"